Vào nội dung chính
PHÁP - TRUNG QUỐC

Mại dâm trá hình trong các tiệm mát xa Trung Quốc ở Paris

Mại dâm trá hình
Mại dâm trá hình AFP / MARIO VEDDER
Tuấn Thảo
28 phút

Đó là kết quả cuộc điều tra của Sở Cảnh sát Paris. Cả hai tờ báo Capital và Le Parisien trong tuần qua đều quan tâm tới vấn đề này. Đằng sau các bảng hiệu mát xa châu Á (kể cả mát xa theo kiểu Thái Lan, Ấn Độ hay Trung Hoa), các dịch vụ xoa bóp thật ra ẩn chứa nhiều hình thức mại dâm. Các tiệm ‘’mát xa châu Á’’ phát triển nhanh tới mức, Hội đồng thành phố Paris đang tìm cách hạn chế hiện tượng này.

Quảng cáo

Chỉ trong vòng sáu năm, các tiệm ‘’mát xa châu Á’’ đã mọc lên như nấm. Theo Sở cảnh sát, vào năm 2009, có khoảng một trăm tiệm như vậy chỉ riêng trong phạm vi thủ đô Paris. Đến năm 2015, con số này đã nhân lên gần gấp sáu lần, chưa kể đến các khu vực ngoại thành. Theo lời ông Bernard Boucault, cựu trưởng ty cảnh sát Paris (ông Bernard Boucault mãn nhiệm ngày 02/07/2015), thì trong số khoảng 600 tiệm ‘’mát xa châu Á’’, có khoảng một nửa bị tình nghi là che giấu các hoạt động mại dâm, và thường xuyên bị cảnh sát theo dõi.

Còn theo ông Yves Charpenel, chủ tịch của Fondation Scelles, một hiệp hội chuyên đấu tranh chống nạn nô lệ tình dục, các tiệm mát xa sinh sôi nẩy nở song song với đà phát triển của cộng đồng người nhập cư Trung Quốc (làn sóng nhập cư thứ ba đến từ Hoa lục). Sự phát triển nhanh chóng ấy là do một nguyên nhân khá đơn giản : thủ tục mở dịch vụ mát xa không rườm rà, và nhất là ngành này đặc biệt hấp dẫn, trục lợi dễ dàng, do có thể lấy đem về 10.000 euro lợi nhuận mỗi tháng.

Tuần báo Capital trong bài phóng sự điều tra còn đi xa hơn nữa khi cho đăng một bản đồ, liệt kê tới 575 tiệm ‘’mát xa châu Á’’ ở thủ đô Pháp, trong đó có một nửa bị tình nghi là có mại dâm trá hình. Dựa theo số liệu của Phòng Thương Mại Paris, bản đồ này cho thấy là các tiệm mát xa phát triển mạnh nhất ở các quận 17 (75 tiệm), quận 9 (70 tiệm) và quận 15 (66 tiệm). Một phóng viên của tờ báo này đã giả dạng một khách hàng để đến thử dịch vụ ở một tiệm mát xa Trung Quốc quận 14.

Giá tối thiểu là 60€ một giờ xoa bóp, nhưng có thể nhanh chóng tăng lên gấp đôi (120€) hay gấp ba (180€) tùy theo thời lượng, các kiểu mát xa (mát xa hait ay hay bốn tay), số nhân viên phục vụ có cách ăn mặc thật mát mẻ hay khỏa thân 100%. Nếu chọn thêm dịch vụ tắm jacuzzi thì khách phải trả 400€. Theo viên thanh tra Luc Poignant, thuộc công đoàn cảnh sát Unité SGP : Người ta khó thể nào mà tin rằng một khách hàng sẵn sàng chi trả một khoản tiền lớn như vậy mà không có đòi hỏi thêm quan hệ tình dục. Ông cũng cho biết thêm : Các nhân viên phục vụ cũng quan tâm đến các khoản ‘’chi phí phụ trội’’ mà khách hàng chị trả thêm nhiều hơn là mát xa đơn thuần.

Theo phóng viên tuần báo Capital, mặc dù trong tiệm mát xa châu Á ở quận 14 có gắn bảng ghi chú rõ ràng là ở đây không có dịch vụ sex, nhưng cô nhân viên người Hoa vẫn hỏi sau 40 phút xoa bóp là khách hàng có muốn ‘’kết thúc có hậu’’ (happy ending) hay chăng ? Nếu muốn ‘’kết thúc có hậu’’ thì phải chi thêm tiền, ít nhất là 20€. Điều mà lẽ đương nhiên phóng viên tờ báo đã từ chối.

Cũng theo tuần báo Capital, hiện tượng các tiệm mát xa châu Á không chỉ là ở Paris mà còn phổ biến kể từ năm 2010tại nhiều thành phố lớn khác ở Pháp như Lyon, Bordeaux hay Marseille. Một cơ sở làm ăn rất có lời, nhưng khó mà xác định được ai là chủ nhân, ai là quản lý. Một tiệm mát xa cở nhõ với hai nhân viên phục vụ, mở cửa từ 11 giờ sáng đến 9 giờ tối, 7 ngày trên 7, có thể đem về 25.000 € doanh thu mỗi tháng, và lợi nhuận tối thiểu là 10.000 €.

Sở cảnh sát Paris có thể làm gì để hạn chế hiện tượng này ? Nói thì dễ, làm mới khó. Theo ông Christian Kalck, trưởng ban điều tra thuộc cảnh sát tư pháp (BRP / Brigade de Répression du Proxénétisme), các tiệm mát xa phát triển nhanh nhờ biết khai thác những nhược điểm trong hệ thống luật pháp hiện hành. Nếu muốn đóng cửa một cơ sở làm ăn, thì cảnh sát phải mất thời gian theo dõi và điều tra để đem lại bằng chứng đâu là những hành động phi pháp. Đóng một cửa tiệm chỗ này, thì tiệm mát xa lại mở không lâu sau đó ở chỗ khác.

Giới điều tra còn gặp thêm một khó khăn khác nữa : nước Pháp không cấm nghề mại dâm, nhưng lại hoàn toàn cấm các tay dắt gái, khai thác trục lợi từ những người hành nghề này. Điều đó buộc giới cảnh sát phải đem lại bằng chứng là tiệm mát xa nằm trong quyền kiểm soát của những tay ma cô. Họ thường đăng quảng cáo tuyển phụ nữ về làm nhân viên, nhưng sau đó lại đẩy vào nghề bán dâm. Các phụ nữ thuộc thành phần nhập cư cũng có nguy cơ bị tịch thu hộ chiếu hay giấy tờ tùy thân.

Một số tiệm mát xa trở nên tinh vi khéo léo trong cách lách luật : họ sẵn sàng thu hình video các buổi mát xa, nhưng rồi xóa bỏ những giây phút cuối cùng của phần ‘’kết thúc có hậu’’. Đến khi bị cảnh sát điều tra, họ chìa cuộn băng có ghi hình ra để làm chứng. Cảnh sát điều tra không thể làm gì hơn nếu họ không bắt được quả tang, bằng cách thâm nhập hiện trường, hay là trà trộn vào trong giới hành nghề xoa bóp.

Cảnh sát Pháp lại càng nhức óc đau đầu hơn khi nghề mát xa phát triển một cách thật là kín đáo : không quấy rối hàng xóm, không có tiếng ồn ào ban đêm, không chào mời lộ liễu, không có trộm cắp hoặc khiếu nại từ phía khách hàng. Rốt cuộc, cảnh sát chỉ đóng cửa khoảng 30 tiệm mát xa mỗi năm, nhưng thường là vì lý do hành chính : nếu có phạt vạ thì chủ yếu là liên quan tới vấn đề ‘’làm chui hay trốn thuế’’, khi người quản lý không khai báo nhân viên hành nghề, người được tuyển dụng cũng không có giấy phép lao động hợp lệ, sổ sách kế toán không rành mạch, không có hóa đơn thanh toán hay khai doanh thu thấp hơn nhiều mức bình thường ….

Đa phần các tiệm mát xa phải đóng cửa là vì những lý do này, cùng lắm thì người chủ bị kiện ra trước toà tiểu hình, chứ còn trường hợp phá vỡ một mạng lưới phạm pháp có tổ chức hẳn hoi thì đòi hỏi nơi giới cảnh sát ít nhất là một năm điều tra.

Hội đồng thành phố Paris đang nỗ lực đi tìm những biện pháp nhằm hạn chế hiện tượng mại dâm trá hình mát xa. Một trong những hướng làm việc là tạo thêm điều kiện cho giới điều tra nhưng đồng thời siết chặt lại luật hành ‘’nghề tự do’’. Luật pháp hiện hành tại Pháp ràng buộc gới cảnh sát, trong khi mở tiệm mát xa dưới hình thức công ty tự lập, với mức doanh thu nhỏ không đòi hỏi nhiều thủ tục rườm rà.

Bảo vệ quyền lợi của người nhập cư cũng là một hướng làm việc của các hiệp hội. Họ có thể yêu cầu cảnh sát can thiệp khi có bằng chứng là phụ nữ bị bóc lột sức lao động hay bị ép buộc hành nghề mại dâm dưới bất cứ hình thức nào. Viên thanh tra Luc Poignant, thuộc công đoàn cảnh sát Unité SGP cho biết : trong trường hợp của nhiều nhân viên mát xa châu Á, họ thường là những cô gái đến từ các tỉnh nghèo ở Trung Quốc, nhập cư vào châu Âu qua các đường dây bất hợp pháp.

Một khi tới Pháp, họ được tuyển dụng qua mạng Internet và do không có giấy tờ để xin việc làm, họ dễ bị lợi dụng khai thác. Cảnh sát Pháp cần lời khai của họ để lập hồ sơ điều tra, nhưng rất khó vì họ thuộc diện không có giấy tờ cư trú hợp lệ cộng thêm với việc họ sợ gia đình mình bị trả thù.

Để chống lại hình thức mại dâm trá hình, bà Delphine Bürkli, thị trưởng quận 9, đã đưa ra một số đề nghị. Quận 9 đứng hàng thứ nhì trên danh sách các quận có nhiều tiệm mát xa châu Á ở Paris, và bà thị trưởng đề nghị là nên lập ra một thương hiệu bao gồm nhiều tiêu chuẩn và quy định rõ ràng. Một tiệm mát xa nếu muốn mở cửa thì phải đạt một số tiêu chuẩn chẳng hạn như phải qua một khóa đào tạo tối thiểu, cũng như những người quản lý các tiệm cắt tóc hay các viện thẩm mỹ đều phải có bằng cấp để hành nghề : bởi vì nghề tự do không có nghĩa là vô luật lệ. Thị trưởng quận 9 cũng hy vọng là những biện pháp như vậy sẽ sớm được Hội đồng thành phố thông qua, một mặt để hạn chế nạn nại dâm trá hình, mặt khác để bảo vệ quyền lợi của những cửa hiệu spa và mát xa thực thụ.

Liệu những biện pháp như vậy có đem lại hiệu quả hay không ? Đối với những người lạc quan, thì câu chuyện mát xa ‘’kết thúc có hậu’’ trở thành trò đùa trong những lúc trà dư tửu hậu, còn những người bi quan nhát thì cho rằng còn lâu mới giải quyết được chuyện này : một vấn đề phức tạp và chỉ mới bắt đầu.

MASSAGE PROSTITUTION PARIS 2015 TUAN THAO

 

Thư TinHãy nhận thư tin hàng ngày của RFI: Bản tin thời sự, phóng sự, phỏng vấn, phân tích, chân dung, tạp chí

Không tìm thấy trang

Nội dung bạn đang cố truy cập không tồn tại hoặc không còn khả dụng.