Vào nội dung chính
Tạp chí việt nam

Việt Nam 35 năm sau chiến tranh: suy nghĩ của bạn trẻ

Phần âm thanh 22:08
Thụy My | Trọng Thành
27 phút

Chiến tranh Việt Nam đã kết thúc 35 năm nay. Một trong những câu hỏi được đặt ra vào dịp này là giới trẻ Việt Nam, đặc biệt là những người trong độ tuổi 30 nghĩ gì về sự kiện này, về những gì đã và đang diễn ra tại Việt Nam trong hơn ba thập niên qua. Họ nghĩ gì về tương lai đất nước? Tùy theo hoàn cảnh xuất thân, trải nghiệm cuộc sống, mỗi bạn trẻ có hồi ức, nhìn nhận khác nhau.Trong khuôn khổ tạp chí đặc biệt hôm nay, RFI xin giới thiệu suy nghĩ cá nhân của một vài bạn trẻ.

Quảng cáo

Mặc dù sinh ra sau chiến tranh, anh Nguyễn, sinh sống và làm việc tại Cần Thơ chia sẻ tình cảm của nhiều người lớn tuổi, mà hồi ức về cuộc chiến tranh kéo dài vẫn chưa phai mờ.  Trong khi đó, đối với chị Thanh, sinh năm 1979, hiện sinh sống tại Thành phố Hồ Chí Minh, cho biết, quên đi biến cố này lại là một thái độ cần thiết để giúp chị không phải đối mặt với hình ảnh Việt Nam như "một đất nước chiến tranh". 

Anh Dũng, sinh năm 1975, hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội, cho rằng 30/4/1975 là ngày đánh dấu cuộc chiến tranh kết thúc. Đối với anh, 30-4 là một ngày đáng nhớ, bởi kể từ đây, người Việt Nam có thể bước vào xây dựng đất nước trong hòa bình.  

Đã 35 năm kể từ khi chiến tranh kết thúc. Thời gian dường như đủ dài để những người trong cuộc, cũng như những người ra đời sau giai đoạn này có được một độ lùi cần thiết để nhìn về nó một cách trầm tĩnh hơn. Tuy nhiên, việc kỷ niệm rầm rộ "chiến thắng" 30-4 hàng năm tại Việt Nam lại khoét sâu nỗi đau chiến tranh trong lòng nhiều người. 

Là người có bác ruột ở "bên kia chiến tuyến", còn anh trai "đi bộ đội" vào miền Nam năm 1975, anh Dũng bộc bạch những cảm xúc lẫn lộn của anh về biến cố được kỷ niệm hàng năm. Theo anh, không cần phải tổ chức kỷ niệm ngày 30/4 một cách "hoành tráng", mà cần tập trung vào những việc làm thiết thực hơn. 

Cũng có cùng quan điểm cho rằng, không cần phải kỷ niệm hoành tráng ngày 30 tháng tư như một ngày chiến thắng, anh Nguyễn cho rằng chỉ nên coi là ngày thống nhất. Việc mỗi năm khi đến ngày 30 tháng tư lại được kỷ niệm tưng bừng, trong khi một nửa nước phía Nam có những gia đình chịu nhiều mất mát đau thương, tạo nên tâm lý kẻ thắng người thua, không có lợi cho tình đoàn kết dân tộc và sự phát triển của đất nước. Anh so sánh với việc thống nhất nước Đức, cũng như cuộc nội chiến Nam Bắc Mỹ - phía thắng trận không ca khúc khải hoàn, sỉ nhục bên thua, mà chung tay xây dựng lại đất nước sau chiến tranh. Mặc dù thực hiện được hòa giải là rất khó, nhưng anh hy vọng khi thế hệ lãnh đạo tham gia chiến tranh về hưu, thay đổi thực sự có thể diễn ra.

Còn đối với các bạn đang sống tại nước ngoài, như cô Emy Huynh, sinh ra và lớn lên tại Hoa Kỳ, thì chỉ biết về cuộc chiến tranh Việt Nam qua lời kể của những người thân. Cô tỏ ra hài lòng với cuộc sống ở Mỹ, và cho biết không có ý định về Việt Nam. Tuy Emy Huynh cũng bày tỏ sự cảm thông với những người Việt đã phải gánh chịu bao nhiêu đau thương của cuộc chiến, nhưng cô cũng không thể có được những cảm nhận của người trong cuộc, và trong thâm tâm, cô coi mình là người Mỹ chứ không phải người Việt.

Riêng ca sĩ trẻ Trần Thái Hòa, tuy thành danh ở Mỹ, nhưng đã sống qua thời niên thiếu vất vả ở Việt Nam sau chiến tranh, nên có những suy nghĩ, những cảm nhận sâu sắc về đất nước. Trần Thái Hòa cũng không có dự định gì trong tương lai ở Việt Nam. Anh cho biết, mỗi lần hát những ca khúc có liên quan đến cuộc chiến, là anh lại đồng cảm với những người Việt bị chiến tranh cướp đi tuổi thanh xuân, dù là của phe nào. Theo anh, cả những bài hát hải ngoại bị cho là "phản động" thật ra chỉ phản ánh những mảnh đời có thật ; và sự mất mát nào cũng đau thương như nhau cả.

Thư TinHãy nhận thư tin hàng ngày của RFI: Bản tin thời sự, phóng sự, phỏng vấn, phân tích, chân dung, tạp chí

Không tìm thấy trang

Nội dung bạn đang cố truy cập không tồn tại hoặc không còn khả dụng.